Việt nam: Từ Sài gòn ra Hà nội trong 10 ngày (Phần II)
Một chặng đường dài đang đợi tôi. Trái tim tôi trĩu nặng khi phải gạch tên thành phố mùa xuân Đà lạt và thành phố biển Nha Trang khỏi kế hoạch thăm quan. 2 tuần đúng là quá ít để có thể mỗi đêm muốn dừng lại ở đâu cũng được. Nơi đến tiếp theo là thành phố Đà Nẵng cách đây 900 ki lô mét. Tôi rất rõ ràng việc đi tầu sẽ mất khoảng 18 tiếng và đắt hơn đi máy bay nội địa với thời gian bay có hơn 1 giờ. Tuy là vậy nhưng mong muốn được thử tất cả các phương tiện giao thông đã khiến tôi mất một nửa ngày và một đêm trên tàu. Đoàn tàu này đã từng trải qua thời gian tốt đẹp giờ ngoài sự vệ sinh của nhà xí thì cũng không khác các chuyến tầu đang chạy tại nước mình là mấy.

Lần sau chắc tôi sẽ chi 1 nghìn korun cho vé máy bay, nhưng ít ra tâm hồn tôi đã yên bình. Thật bất ngờ là tại Đà nẵng nơi lôi cuốn tôi không phải là các bãi biển thường xuyên được đánh giá là những bãi biển sạch sẽ nhất đông nam Á. Nhân tiện đây là điều mà sau vài ngày ở Việt nam đối với một du khách loại trung sẽ cảm thấy rất đáng giá. Một bãi biển thật sự sạch ở đây ngoại trừ các khu nghỉ dưỡng đắt tiền thì nó còn ít hơn cả việc nhìn thấy cực quang từ dãy núi Krkonoš.

Đà nẵng là nơi mà cùng với các vùng lân cận tôi sẽ ở lại khoảng một tuần. Ngay từ đầu miền Trung Việt nam đã rất hấp dẫn đối với tôi. Bởi vì không phải tuýp người thích đi biển nên tôi cũng không có ý định hướng đến hòn đảo nào, dù nó có được du khách khen ngợi là thiên đường tắm biển. Cho nên chắc mọi người sẽ không ngạc nhiên khi sau khoảng 10 phút dạo bãi biển Đà nẵng tôi hướng luôn ra bến xe buýt và bắt chuyến đầu tiên đến thành phố gần đó, Hội An, thành phố cổ được xếp vào danh sách di sản văn hóa thế giơi UNESCO từ năm 1999.

Để mô tả được Hội An cho các bạn thì tôi sẽ gọi nơi đây là Český Krumlov của Việt nam. Nó có tên trong danh sách nổi tiếng đó là nhờ đại diện cho thương cảng của Đông Nam Á từ thế kỷ 15 đến 19 được bảo tồn đến ngày nay. Du khách ở đây mặc dù rất đông nhưng người bản xứ vẫn chiếm đa số. Hội An là nơi mà tất cả mọi người đều hướng đên khi đi nghỉ.

Buổi tối các thiếu nữ sẽ mang giày cao gót, mặc các bộ váy ngắn và chụp ảnh tại hàng trăm các cửa hàng thắp đèn lồng, nó giống như biểu tượng của thành phố này. Tại các ngôi nhà được bảo tồn là các cửa hàng và quán ăn. Những nơi được giữ lại thành bảo tàng sống còn rất ít và thường rất đông đúc bởi du khách cố gắng chụp ảnh ở các chỗ mà chúng ta chả bao giờ nghĩ đến.
Các bãi biển ở đây cũng tạm nhưng đây là những thông tin mà tôi chao đổi được từ cô bạn người Ý mà mình đã gặp ở Việt nam. Cô ấy đi khắp đất nước thong thả hơn nhiều nên ở Hội An ngoài tắm biển cô còn kịp học 1 khóa nấu ăn trong 1 ngày, một trong những dịch vụ giải trí rất được du khách yêu thích. Rất nhiều quán ăn ở đây mở lớp dạy nấu ăn và nó hoạt động theo cách là sáng sớm bạn sẽ ra chợ mua thực phẩm, sau đó sẽ có vài tiếng để nấu chúng thành các món đặc sản địa phương và cuối cùng là thưởng thức chúng. Giá cả và chất lượng của các khóa học cũng rất khác nhau và chỗ trống cũng rất nhiều, tốt nhất bạn hãy suy nghĩ kỹ khi lựa chọn và nên chọn dựa theo giới thiệu. Một trò tiêu khiển yêu thích khác là du ngoạn bằng thuyền và chỉ có thể khuyên bạn là đừng nên nhận lời mời chào đầu tiên nào. Nếu ban ngày có thể đánh giá Hội An là thú vị về mặt lịch sử nhưng không đủ huyền ảo, vậy thì lúc chiều tối bạn sẽ hiểu được sự nổi tiếng của nó.
Nếu bạn vẫn còn chút thời gian thì có thể ra ngoại ô thành phố xem các nông dân làm việc trên các cánh đồng trồng lạc. Ở đó bạn có cơ hội duy nhất thưởng thức các củ lạc vừa được đào lên từ đất. Vị của nó nếu mà so sánh với những loại đóng gói đầy muối sẽ làm bạn rất ngạc nhiên.

Người dân địa phương rất thân thiện, bạn nên biết ít nhất câu chào bằng tiếng việt (sin-čáo) và hãy cười lên. Nếu như bạn không dí máy ảnh cả chục phút vào mặt người ta, chắc chắn họ sẽ tươi cười để bạn chụp ảnh. Hãy dùng tay, biểu cảm khuôn mặt kể cả phóng đại chúng lên người dân sẽ vui vẻ chào đón bạn. Nếu như có người dùng cử chỉ ra hiệu là không muốn bị chụp ảnh, hãy tôn trọng điều đó, nhẹ nhàng cúi chào và tìm mục tiêu khác có tâm trạng tốt hơn. Dù sao bạn cũng không muốn trên tấm hình mình chụp có người phóng tia chớp từ ánh mắt về phía bạn…

Địa điểm dừng chân tiếp theo là thành phố Huế. Lần này tôi đã sắp xếp với một người địa phương sẽ đưa tôi đến đó (khoảng 120 km) với giá 30 đô la cùng với việc sẽ dừng lại ở Đà nẵng để sáng sớm tôi có thể chiêm ngưỡng niềm tự hào địa phương – Ngũ Hành Sơn. Nhóm 5 ngọn núi này nhìn từ xa thật sự rất đẹp. Tuy nhiên chúng đều đã được bao quanh bởi nhiều ngôi nhà nên khi lại gần không còn hấp dẫn như vậy nữa. Tất nhiên là như thường lệ, những điều tuyệt vời sẽ diễn ra khi mà tôi đã rời đi. Trên đỉnh núi ở độ cao 1400 mét so với mặt nước biển vào mùa hè đã khai trương Cầu Vàng. Con đường thăm quan hình bán nguyệt này cho phép quan sát khung cảnh thung lũng phía dưới. Điều thú vị nhất là đôi bàn tay khổng lồ như là nắm chặt lấy cây cầu. Giống như bàn tay chúa, nếu bạn muốn nghĩ như vậy.

Giờ hãy quay lại tuyến đường của chúng ta, tại thành phố Huế, nơi là cố đô của triều đại Nguyễn. Huế là một trong những nơi đầu tiên của Việt Nam được ghi tên trong danh sách di sản văn hóa thế giới UNESCO vào năm 1993.

Thành phố Huế khá đặc thù. Các cung điện và lăng mộ là điểm thu hút chính. Tuy nhiên sự thật là rất nhiều du khách bỏ qua nó. Đầu tiên là họ cảm thấy đã nhìn đủ lịch sử ở Hội An rồi và giờ là lúc dành cho một cuộc phiêu lưu thật sự. Rất ít người biết rằng một cuộc phiêu lưu thật sự có thể trải nghiệm ở ngoại ô Huế. Sau khi lướt qua các lăng mộ sang trọng (chú ý là chúng không nằm cạnh nhau vì vậy bạn cần phải có xe máy hoặc ô tô) và đi hết trung tâm cố đô được bao bọc bởi tường thành, đã đến lúc nhập cụm từ: „Ho Thuy Tien“ trong trương trình tìm kiếm. Nếu bạn có một chút yêu thích nơi hoang vắng thì công viên bỏ hoang nằm ngoài thành phố này sẽ là thánh địa của bạn.

Công viên giải trí mở cửa thăm quan vào năm 2004. Chi phí xây dựng rơi vào khoảng trên 60 triệu korun vì thế các nhà đầu tư đã mở cửa cho du khách lúc nó còn chưa hoàn thiện. Điểm chính của công viên là ngôi nhà 3 tầng hình rồng ôm thủy cung mà bên trong nuôi cá mập, cá đuối và cá sấu. Ở một chỗ khác du khách có thể tắm, chơi cầu trượt cho nên tại một nơi dễ chịu nhiều cây xanh ngoài thành phố như này thì không có lý do gì mà dự án không thể thành công. Tuy nhiên chỉ vài năm sau người dân dần không còn yêu thích nó nữa và nhu cầu ghé thăm của du khách không đủ nuôi sống công viên, nó dần xuống cấp. Sau này công viên thỉnh thoảng mới mở cửa và theo như lời của người dân địa phương thì nó hoàn toàn bị bỏ hoang sau trận ẩu đả lớn của một nhóm thanh niên địa phương khiến 2 người thiệt mạng. Giờ đây công viên là nơi tiêu khiển của các du khách yêu thích nơi hoang vắng với chút lịch sử buồn. Tuy nhiên hãy lưu ý là công viên vẫn được bảo vệ và họ thường xua đuổi du khách. Nếu bạn nghe thấy tiếng xe máy, hãy tránh đi một lúc hoặc là chuẩn bị một chút để đút lót cùng hy vọng. Nếu như có người mặc quân phục đến đuổi bạn, đừng cố gắng đút lót họ mà hãy làm theo lệnh. Thỉnh thoảng công viên được quân đội sử dụng làm bãi tập. Cơ hội cao để bạn có thể vào được bên trong là giống như tôi đến thật muộn lúc chiều tối hoặc sáng sớm và tại lối vào nơi mà các bảo vệ ở thì hãy đi qua một cách kín đáo. Nên mang theo đèn pin hoặc đèn pin đội đầu và cẩn thận khi bước đi. Vài năm trước trong đập nước vẫn còn cá sấu mà trước kia chúng được nuôi trong thủy cung. Các nhà bảo vệ môi trường đã di chuyển chúng đến nơi phù hợp hơn. Sau khi thăm quan một số thành phố tôi rất cần trốn vào thiên nhiên. Cũng có thể cùng với chuyến thăm công viên bỏ hoang nó là sự lựa chọn tốt nhất của chuyến du lịch này.
Tôi đến vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng cách Huế khoảng 200 ki lô mét. Bạn có thể tự bắt xe buýt đến đó, đi cùng công ty du lịch hoặc lập nhóm bắt taxi để đến. Nếu bạn thích đi xe máy thì quãng đường quanh đèo hơi chút nguy hiểm này sẽ làm bạn muốn trải nghiệm bằng xe hai bánh.

Một khi đã vào hẳn bên trong công viên quốc gia lúc đó bạn sẽ có cảm giác không thể hấp thụ đủ hết sự huyền bí nơi đây. Chắc chỉ có dòng chữ vườn quốc gia với ký hiệu UNESCO được gắn trên vách núi nơi lối vào sẽ làm bạn trợn mắt khó hiểu. Tất cả những gì tiếp theo thật sự là kỳ quan thiên nhiên. Sự thật là hiện tại nó là di sản UNESCO đứng thứ 3 ở Việt nam được nhiều khách du lịch ghé thăm nhất và người dân địa phương có nỗi lo sợ chính đáng là nó sẽ trở nên giống như Hạ Long.
Tôi đã lên kế hoạch sẽ ở lại đây 3 đêm để có thể thưởng thức hết khu vực mà vài năm trước đã giúp Viêt nam nổi tiếng hơn. Chính tại nơi đây được tìm thấy hang động lớn nhất thế giới, trong đó hang lớn nhất, Son Doong, mới mở cửa cho du khách thăm quan vào 5 năm trước. Tuy nhiên phải lưu ý là để thăm quan hang động này cần rất nhiều thể lực và chuyến thăm kéo dài 4 ngày. Nó được tổ chức bởi một một công ty duy nhất và lịch đã kín hàng tuần hoặc hàng tháng trước đó, hơn nữa giá thăm quan là 3 nghìn đô la, khoảng 66 nghìn korun.

Giống như phần lớn du khách tôi chọn chuyến thăm quan trong ngày tới một hang động gần đó và thăm quan thêm 2 hang động dễ tiếp cận nhất khu vực. Nếu bạn không có nhiều thời gian thì hãy chọn hang động tuyệt đẹp Động Thiên Đường. Tuy nhiên chú ý là nó còn đòi hỏi chút thể lực từ bạn. Nếu từ bãi đỗ xe bạn không muốn trả tiền cho xe kéo du lịch thì sẽ phải đi bộ khoảng 1 ki lô mét đường dốc. Sau đó tất nhiên là bậc thang mà bạn sẽ không thể tránh được. Rất nhiều bậc thang. Nhưng thứ mà bạn sẽ được chiêm ngưỡng trong hãng động thật sự đáng giá cho mỗi bước leo.

Sau khi vào hang động và bước xuống hàng loạt bậc thang, một mái vòm khổng lồ sẽ hiện ra trước mặt bạn khiến bạn sẽ không biết nên nhìn phía nào trước. Hành trình thăm quan hang động thật sự rất ấn tượng và đáng giá để bạn ghé thăm. Nếu bạn là thuộc tuýp người lười một chút thì có thể thăm động Phong Nha. Bạn sẽ ngồi thuyền từ bến thuyền trong làng đến tận hang động mà chỉ có thuyền mới vào được. Kể cả ở đây cũng cần dùng đến các loại đèn pin. Sau chuyến thăm quan sẽ là một quãng đường đi dạo ngắn và sau đó lại lên thuyền quay về làng. Một chuyến du ngoạn nhẹ nhàng vào buổi chiều sau một số hoạt động đòi hỏi thể lực của buổi sáng.

Cả vườn quốc gia giống như mê cung nên nếu muốn thuê xe máy để đi thì hãy cố ghi nhớ các điểm mốc. Người dân địa phương không biết tiếng anh mấy và nhất là đi lòng vòng vào buổi tối trên các con đường đầy ổ gà thật sự không phải là ý tưởng hay. Tuy nhiên nếu chúng ta bỏ qua điều này thì đi bằng xe máy là phương tiện lựa chọn tốt nhất bởi khoảng cách giữa các điểm thăm quan thú vị.
Một điều mà chắc chắn sẽ khiến du khách chú ý là tại rất nhiều quán ăn hay nhà nghỉ đều trưng bày vỏ bom, thứ mà đã được rải xuống nơi đây. Phong Nha là nơi bị dội bom nặng nề nhất thời chiến tranh Việt nam. Tổ chức Mines Advisory Group dự đoán là cứ 1 mét vuông đất tại Phong Nha bị dội trung bình hơn 300 cân thuốc nổ. Và điều đáng báo động hơn thế là có thể hơn một phần ba số bom được dội xuống vẫn nằm im dưới đất chưa nổ bởi đất nơi đây thuộc loại nhão cùng với các ruộng lúa nông nên khi rơi xuống chúng không phát huy được hết chức năng của mình.

,,Thà cùng chết còn hơn sống một mình” – Tục ngữ Việt nam
Hầu như người dân bản địa nào ở đây cũng biết một câu chuyện của ai đó đã chết bởi dẫm phải bom. Và vì vậy gần như năm nào cũng có người được thêm vào danh sách số người thiệt mạng bởi chiến tranh từ hàng thập kỷ trước. Những văn phòng du lịch ở đây trước khi mở một tuyến du lịch mới đều phải rà và gỡ bom cẩn thận trước khi giới thiệu với du khách. Nếu ở Việt nam có nơi nào khuyến cáo không lên ra khỏi lộ tuyến thì chính là ở đây.
Sau gần 4 ngày ở trong thiên nhiên hoang sơ, tôi tiến đến thành phố Đồng Hới gần đó, tại đây có rải rác vài chuyến bay nội địa về thủ đô Hà Nội. Tôi đã bớt hứng thú với xe buýt và tầu hỏa nên với giá 800 korun cho vé máy bay cùng hành lý khiến tôi rất vui vẻ. Mấy người bản xứ còn cười tôi vì mua vé bay đắt gấp đôi họ khi họ bay ra Hà nội nhưng không sao. Không phải ai cũng có thể biết hết tất cả các mẹo vặt.
(Còn tiếp…)
(nguồn:











