Đạo diễn Dužan Duong: Chẳng mấy chốc người Việt trẻ tại Séc sẽ không còn biết chợ trời từng là gì nhưng người lớn tuổi thì vẫn nhớ nhung
CỘNG ĐỒNG, Tin nổi bật, Người Việt tại Séc,
author08/07/2025 13:58

Đạo diễn Dužan Duong chia sẻ về bộ phim đầu tay của anh, trong đó anh mở ra góc nhìn vượt ra khỏi những định kiến về cộng đồng người Việt.

Screenshot 2025-07-08 155058.png

“Một mặt của áo khoác tôi ép logo Adidas, mặt còn lại là tên bộ phim của chúng tôi,” – đạo diễn Dužan Duong (34 tuổi) kể về việc tự tay làm đồ lưu niệm (merch) cho bộ phim đầu tay của anh mang tên "Letní škola, 2001" (Trường hè, 2001), lấy bối cảnh năm 2001. Đạo diễn thuộc thế hệ người Việt đầu tiên lớn lên tại Séc đang gợi lại "nghề cũ" của cha mình những năm 90, khi ông – giống như phần lớn người Việt thời đó – buôn bán quần áo hàng hiệu giả ở chợ trời. Chính ký ức ấy, quá trình trưởng thành và sự hình thành của cả cộng đồng đã được tái hiện qua bộ phim gia đình mang yếu tố hài hước, được anh miêu tả là “50-50” dành cho cả khán giả Séc lẫn Việt Nam. Bộ phim sẽ công chiếu lần đầu tại Liên hoan phim Karlovy Vary.

Trong phim, cha mẹ gửi cậu con trai nhỏ về Việt Nam trong thập niên 90 và cậu chỉ trở lại khi đã là thiếu niên. Anh có từng bị gửi đi như vậy không?

Có. Năm tôi sáu tuổi, bố mẹ gửi tôi về cho bà ngoại, nhưng may mắn là chỉ ba tháng. Ban đầu, họ định cho tôi học ở Việt Nam – điều này tôi chỉ biết được khi đã về đến đó. Lúc đó, bà ngoại “người Séc” và ông ngoại “người Đức” của tôi đã thuyết phục bố tôi thay đổi ý định. Vậy nên tôi không ở đủ lâu để bị sang chấn tâm lý. Một người bạn thuở nhỏ của tôi thì mãi bảy năm sau mới trở lại.

Đó là để bạn đừng quên cội nguồn văn hóa của mình?

Chủ yếu là vì thời điểm ấy bất ổn. Vì các cuộc truy quét tại chợ mà người Việt truyền tai nhau rằng không biết tương lai ra sao – có thể sẽ phải về nước, vậy thì nên gửi con đi trước. Họ làm vậy như một phản ứng bầy đàn.

Hiện tượng này vẫn còn diễn ra?

Vẫn còn. Nữ chính trong phim tôi – nghề chính là làm móng – trong quá trình quay đã gửi con trai nhỏ về Việt Nam một năm. Tương tự, bố mẹ của diễn viên vào vai nhân vật Tai cũng gửi em gái cậu ấy về quê để có thời gian làm việc ở cửa hàng tạp hóa. Những người này tầm tuổi tôi, nhưng họ vẫn chưa hội nhập, không biết tiếng Séc. Tôi không nghĩ một người mẹ Việt biết tiếng Séc lại có thể gửi con về nước như vậy. Với tôi, việc cha mẹ có thể “cắt đứt” sợi dây tình cảm với con là điều kỳ lạ.

Song cũng có trường hợp ngược lại – như chuyện gia đình đưa một thanh niên bị sa ngã sang Séc theo “kỷ luật quân đội” để thay đổi?

Đúng, anh họ tôi là ví dụ. Ở nhà thì lêu lổng, cả ngày chỉ ngủ và đi chơi buổi tối. Giờ thì sang Séc làm thu ngân.

Anh có thường về Việt Nam không?

Tôi mới về gần đây để quay phim, chứ bình thường thì không. Năm sau tôi định về để phát hành phim, nhưng không thể nói là tôi mong đợi. Nóng kinh khủng, phải đi thăm khắp họ hàng. Mà ai từ phương Tây về cũng được mong đợi phải cho tiền, mang quà theo – điều này hằn sâu trong văn hóa. Tôi không muốn làm vậy, tôi không nghĩ mình nợ ai điều gì, nhưng tôi hiểu bố mẹ vẫn thấy như vậy – vì chắc chắn là họ từng được người khác giúp đỡ để sang châu Âu định cư.

Bố mẹ anh thuộc thế hệ sang Tiệp Khắc và Đông Đức trong thập kỷ 1980 theo chương trình viện trợ xã hội chủ nghĩa. Câu chuyện của họ thế nào?

Họ sang Đức. Bố tôi từng định kinh doanh nhưng không thành, rồi cả hai cùng làm việc tại chợ Dragoun ở Cheb. Bố tôi may quần jean ở nhà, in logo hàng hiệu lên áo, bán thuốc lá lậu. Mẹ tôi quay về Việt Nam sau khi Séc chuyển đổi. Tôi sinh ra ở đó. Lúc sang Séc tôi mới 4 tuổi. Tôi có một bảo mẫu người Séc, một “bà ngoại” người Séc – cha mẹ tôi gửi tôi cho bà chăm để họ đi làm. Dần dần, bản sắc Việt trong tôi nhạt đi. Người Séc thích tự giễu bản thân, người Việt thì nghiêm túc, yêu thích sự trang trọng. Tính cách tôi nghiêng về Séc nhiều hơn.

Thời kỳ đó, người Việt cũng từng bước tham gia vào nền kinh tế ngầm – như mua đồng hồ điện tử từ các thương nhân Nam Tư, rồi bán lại ở Tiệp. Bố anh làm riêng hay thuộc một hệ thống lớn?

Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ hỏi ông. Bố tôi may quần jean ở căn hộ với vài người bạn. Vì người Việt không thường làm một mình – lúc nào cũng phải có ít nhất ba người cùng kéo.

Phim cũng nói đến tệ nạn xã hội – kiểu “ông trùm” trả nợ giúp ai đó rồi ép họ làm việc trả nợ?

Bây giờ chuyện như thế chủ yếu diễn ra trong gia đình. Tôi đưa mấy đứa cháu qua Séc, rồi chúng làm ở tiệm của tôi để trả dần chi phí. Những mạng lưới mafia rộng lớn từng hoạt động thời 90 thì tôi nghĩ giờ không còn nữa.

Tại sao bối cảnh phim là chợ Dragon ở Cheb vào đầu thế kỷ mới?

Tôi muốn nhìn lại tuổi thơ, và đó là giai đoạn chợ Dragoun còn lớn. Những khu chợ Việt nổi tiếng đang dần biến mất. Sắp tới thế hệ trẻ người Việt sẽ chẳng còn biết chợ trời là gì. Người Việt thế hệ cũ vẫn nhớ. Bản thân chúng tôi tận dụng cảm giác hoài niệm ấy để truyền thông cho phim – ví dụ như dựng poster trong các tối (večerka) khắp Séc.

Nhưng chẳng phải ước mơ của nhiều người Việt là thoát khỏi cảnh bán hàng ở chợ – nơi đầy bất ổn, nhiều rủi ro, không có quyền kiểm soát?

Có thể, nhưng ký ức vẫn ở lại.  

Anh nhớ điều gì?

Hồi nhỏ tôi đạp xe trong chợ. Không có gì lý trí, chỉ là kỷ niệm tuổi thơ vui vẻ.

Còn bố mẹ anh thì sao?

Hồi đó có một cộng đồng gắn bó – đó là điều họ nhớ. Mọi người cùng nhau đi dã ngoại, nướng đồ ăn bên hồ. Còn bây giờ họ đã làm việc một mình suốt 20 năm, đóng cửa trong cửa hàng, hiếm khi giao lưu.

Chính anh cũng từng nhắc rằng đó là thời kỳ đầy bất ổn, với những cuộc truy quét của cảnh sát vì hàng giả và thuốc lá lậu...

Những đợt kiểm tra gắt gao và rắc rối ấy giờ đã thuộc về quá khứ từ lâu, và con người thường nhớ đến những điều tốt đẹp. Ngày nay, ai cũng có cảm giác rằng mỗi người sống tách biệt, trong chiếc cửa hàng riêng của mình như một thế giới khép kín.

Điều đó hẳn là một trở ngại lớn cho thế hệ người Việt lớn tuổi – vì xã hội Việt Nam vốn đề cao tính cộng đồng và gia đình.

Chủ nghĩa cá nhân thực sự không phù hợp trong cộng đồng này. Đó là lý do vì sao hầu hết người Việt lớn tuổi đều có tài khoản Facebook và tham gia vào các nhóm khác nhau để giữ liên lạc. Ví dụ, trong nhóm “Ngành thực phẩm”, các chủ tiệm tạp hóa cùng chia sẻ nơi nào đang có khuyến mãi. Và thỉnh thoảng họ tổ chức gặp mặt – ai đóng góp 1.500 korun và cả nghìn người có thể tụ họp tại chợ Sapa.

Khung cảnh chợ trong phim của anh được thể hiện rất chân thực. Anh đã tái dựng nó như thế nào?

Chợ và toàn bộ phần hình ảnh được chúng tôi tái tạo lại dựa trên những tấm ảnh gia đình. Quần áo được săn tìm tại các tiệm đồ cũ. Sau khi quay xong, chúng tôi có một đống trang phục mà cũng không biết xử lý thế nào – nên cuối cùng quyết định dùng chúng làm hàng lưu niệm (merch). Buổi chiều tôi tự ép hình: một bên áo khoác là logo Adidas, bên kia là tên phim của chúng tôi.


Cách nhìn của người Séc về người Việt và vị thế của họ đã thay đổi trong 20 năm qua. Họ trở thành những người nhập cư “mẫu mực”, hòa nhập vào xã hội, dần khẳng định vị trí của mình trong đời sống công và văn hóa. Từ trải nghiệm cá nhân, anh thấy người Séc nhìn người Việt như thế nào?

Họ vẫn chỉ lướt trên bề mặt. Trong phim, tôi muốn cho họ thấy bên dưới là gì – ví dụ khi hai người Việt nói chuyện trên đường, thì họ sẽ nói gì? Điều gì thúc đẩy họ, họ sống như thế nào, dựa vào điều gì để ra quyết định?

Ví dụ, ở phần bình luận dưới các bài đăng về bộ phim, nhiều người lên án người Rom hoặc người Ukraina, nhưng lại khen người Việt là tuyệt vời nhất.

Đúng, tôi thường gặp “chủ nghĩa phân biệt tích cực” kiểu như vậy. Họ nghĩ người Việt biết hai thứ tiếng, giỏi toán, con cái thành công và ngoan ngoãn… Nhưng thế hệ thứ ba, thứ tư sẽ không giống như vậy nữa. Khi sự sung túc đến với cộng đồng người Việt, con cái không còn phải cố gắng nhiều. Chúng không còn giúp bố mẹ trong cửa hàng, cũng không còn tham vọng. Nếu một đứa trẻ lớn lên trong gia đình có ba cửa hàng và bốn căn hộ cho thuê, thì nó không có nhiều động lực phấn đấu.

Nhưng chính suy nghĩ này cũng cho thấy các định kiến của người Séc vẫn tồn tại – một trong số đó là: người Việt chăm chỉ vô cùng.

Chúng tôi phục vụ người Séc rất tốt – nấu ăn ngon, thuốc lá thì luôn có thể ghé qua tiệm tạp hóa mua bất cứ lúc nào.

Có định kiến nào từ người Việt đối với người Séc không?

Rằng người Séc thích ăn mặn. Người Séc không dùng nhiều gia vị, chủ yếu là muối và tiêu – và theo tiêu chuẩn Việt thì họ ăn mặn quá mức. Nếu bạn là người Việt ghé nhà hàng Việt, đôi khi bạn sẽ được nhắc trước rằng phở ở đây nấu mặn hơn để người Séc dễ ăn hơn.

Vậy cũng khá vô hại – không có ác cảm gì?

Người Việt rất quý người Séc vì họ là khách hàng. Mà khách hàng thì với người Việt là tất cả. Người Việt có xu hướng giữ hòa khí. Hồi nhỏ, mẹ tôi làm nem vào dịp Giáng sinh tặng bốn hộ gia đình cùng chung cư – trong khi chúng tôi chẳng quen họ. Cũng không nói chuyện gì, nhưng mỗi năm một lần mẹ vẫn mang nem biếu họ. Người Việt biết “mua chuộc” sự hòa thuận bằng thức ăn – đó là lý do vì sao ẩm thực Việt tại Séc lại thành công đến vậy. Họ thấy người Séc thích món ăn của mình. Họ có một “tài sản” có thể chia sẻ. Và người Séc thì không thể cưỡng lại đồ ăn ngon.

Tổng thể thì có vẻ như giữa người Séc và người Việt vẫn còn một rào cản; rằng hai nền văn hóa vẫn chưa thực sự hòa quyện.

Vẫn chưa – và một phần là vì người Việt vẫn còn giữ lại những điều của riêng mình. Nhiều người có hàng triệu korun cất trong gối và không muốn bị chú ý. Cho đến khi nào họ chưa có doanh nghiệp chính thức để “rửa sạch” số tiền cũ, thì họ sẽ chưa sẵn sàng cởi mở. Người Việt có hệ thống riêng và chưa thấy cần phải hòa nhập hoàn toàn.

Người ta nói rằng bố mẹ người Việt không biểu lộ cảm xúc với con cái, không nói chuyện cởi mở với nhau. Trong phim anh làm, cha cũng không trò chuyện với con trai lớn…

Gia đình tôi cũng vậy. Chúng tôi không có văn hóa chia sẻ cảm xúc. Chúng tôi không mở lòng với bố mẹ, và họ cũng không nói với nhau những điều cốt lõi. Khi tôi bàn chuyện gì với bố thì mẹ tôi không biết. Tôi nghĩ sự khép kín này là một kiểu tổn thương truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Ông bà của tôi đã trải qua chiến tranh và chưa bao giờ nói với con cháu về nó. Họ giữ mọi thứ trong lòng. Ví dụ, ông nội tôi – bên bố – chưa từng nói chuyện với tôi. Chúng tôi không quen nhau. Tôi là đứa trẻ đến từ phương Tây, còn ông là cựu lính Việt Cộng. Tôi hoàn toàn không biết ông là người như thế nào.

Ông có từng nói chuyện gì về chiến tranh với bố anh không?

Tôi nghĩ là không. Đó là điều cấm kỵ. Thêm nữa, bố tôi rời Việt Nam khi 18 tuổi, nên họ cũng không có nhiều thời gian ở bên nhau.

Bộ phim phản ánh chính khoảng cách giữa các thế hệ – người lớn không hiểu thế hệ trẻ, những người ngày càng xa cách về văn hóa, quan điểm, ngôn ngữ. Một nỗi buồn nữa là người Việt tin vào thế giới bên kia, và nếu con cái không chia sẻ niềm tin đó, thì đồng nghĩa sau khi mất đi sẽ không ai hương khói, chăm sóc họ ở thế giới bên kia.

Bố mẹ tôi vẫn còn sống, nhưng đến một lúc nào đó khi họ không còn, chúng tôi sẽ phải quyết định xem có dựng bàn thờ trong nhà hay không. Vợ tôi có lẽ sẽ đồng ý – cô ấy còn truyền thống hơn tôi, mặc dù cả hai học cùng trường cấp ba. Còn tôi thì chắc bỏ qua luôn. Tôi không thấy lý do gì phải giữ bàn thờ chỉ vì nghĩa vụ.

Anh có duy trì truyền thống nào không?

Nếu bố mẹ tổ chức tiệc, chúng tôi sẽ đến. Nhưng để tôi chủ động nghĩ đến Tết Nguyên đán sắp đến chẳng hạn, thì không. Tôi thực tế hơn. Chính vợ tôi dạy tôi mua hoa vào ngày Quốc tế Phụ nữ – một dịp rất quan trọng ở Việt Nam.

Phần phim quay tại Việt Nam có nội dung mang màu sắc du lịch – với phong cảnh ngoạn mục của vịnh Hạ Long làm nền cho một nghi thức truyền thống. Tại sao anh lại diễn tả theo kiểu đó?

Ban đầu tôi không định quay tại Việt Nam, nhưng đội ngũ sản xuất đã thuyết phục rằng điều đó sẽ có hiệu quả. Chúng tôi cố tránh khai thác khía cạnh du lịch, nhưng đồng thời cũng muốn cho thấy Việt Nam đẹp. Lúc đầu cũng tính làm một cảnh ở nghĩa trang, nhưng thấy không phù hợp với kết thúc của phim cho khán giả Séc.

0197da61-d134-7000-b80f-cac0cd8160b0.webp
0197da62-44c1-7000-a626-d350c3a78554.webp

Vậy là anh “nêm nếm” chút ít cho hợp khẩu vị người Séc?

Cũng như vậy. Việc quay phim ở Việt Nam không dễ dàng gì. Chọn bối cảnh sát giờ, gặp rắc rối với giấy phép quay. Có nơi chúng tôi bị đuổi ba lần dù đã có giấy phép hẳn hoi. Các quan chức địa phương không hài lòng khi chúng tôi quay tại một căn nhà cũ – họ cho rằng như vậy là thể hiện Việt Nam nghèo đói. Họ đến kiểm tra, cả công an thường phục cũng theo dõi. Người Việt rất chú trọng đến hình ảnh quốc gia. Giờ nền kinh tế đang đi lên, họ đang xây dựng các tòa nhà chọc trời, và muốn được nhìn nhận là một quốc gia châu Á năng động, tiên tiến, có thể cạnh tranh với Trung Quốc.

(Theo respekt.cz)

Chia sẻ:
Có thể bạn cũng thích
5L8A0320.jpg
25 năm nhớ Trịnh Công Sơn: ‘Nối vòng tay lớn’ vang lên giữa cộng đồng người Việt tại Séc
Tối 1/4, tại Trung tâm Thương mại Sapa ở Praha đã diễn ra đêm nhạc “Nối vòng tay lớn” nhằm tôn vinh giá trị nghệ thuật, tưởng nhớ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và tăng cường gắn kết cộng đồng người Việt Nam tại Cộng hòa Séc. Chương trình do Câu lạc bộ Âm nhạc Sơn Hương phối hợp cùng Câu lạc bộ Nhạc Trịnh Brno tổ chức.
02-04-2026
658157117_1551680730297528_7406994912161317675_n.jpg
Tamda Promo 2026: 10 lá phiếu đầu tiên lọt vào Gala dinner
Sau khi chính thức khởi động chương trình Tamda Promo 2026 từ ngày 21.3 dành cho khách hàng Tamda Express và ngày 23.3 dành cho khách hàng hệ thống siêu thị Tamda Foods, đến hôm nay 1.4, sau tròn một tuần gom phiếu, ban tổ chức đã tiến hành livestream bốc thăm trúng thưởng tuần 1. Mời quý vị cùng theo dõi những hình ảnh và ghi nhận nhanh sau đây do Ban biên tập Tamda Media thực hiện.
01-04-2026
Screenshot 2026-03-31 173815.png
Ngày hội quảng bá văn hóa – ẩm thực – áo dài Việt Nam tại Karlovy Vary: Gian hàng Việt phong phú, chính thức bán vé cho Chung kết Hoa hậu Áo dài Phu nhân châu Âu 2026
Trong hai ngày 5–6/6/2026, tại thành phố điện ảnh Karlovy Vary (Cộng hòa Séc), Ngày hội quảng bá văn hóa – ẩm thực – áo dài Việt Nam kết hợp Chung kết Hoa hậu Áo dài Phu nhân toàn châu Âu 2026 sẽ diễn ra tại khách sạn Grandhotel Ambassador. Đêm chung kết dự kiến bắt đầu từ 19h ngày 6/6/2026.
31-03-2026
Pickleball 5.jpg
Heidelberg sôi động với giải Pickleball dành cho cộng đồng người Việt tại châu Âu
Ngày 29.03.2026, tại thành phố Heidelberg (Đức), giải đấu pickleball do Vietnam Germany Association tổ chức đã diễn ra sôi nổi với sự tham gia của đông đảo vận động viên đến từ nhiều quốc gia trong Liên minh châu Âu. Sự kiện được tổ chức tại cụm sân Null Null Zwei Heidelberg, một trong những địa điểm chơi pickleball hiện đại và đẹp nhất tại Đức, tạo nên không gian thi đấu chuyên nghiệp và đầy cảm hứng cho các vận động viên.
31-03-2026
5L8A9024.jpg
Chương trình thơ - nhạc kết nối cộng đồng lần đầu tiên tại CH Séc
Tối 29/3/2026, tại Trung tâm Tổ chức Sự kiện Hoàng Thành (TTTM Sapa, Praha), chương trình đêm thơ - nhạc kết nối cộng đồng lần đầu tiên tại Cộng hòa Séc đã diễn ra, do Ban Văn hóa Liên hiệp Hội Người Việt Nam tại CH Séc tổ chức.
30-03-2026
5L8A7103.jpg
CLB Ca hát An Đông Praha - Hành trình 6 năm kết nối đam mê và lan tỏa yêu thương
Tối 28/3/2026, tại Phòng Trà Hội Ngộ - TTTM Sapa Praha (CH Séc), CLB Ca hát An Đông Praha đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 6 năm thành lập trong không khí rộn ràng, ấm áp và tràn đầy cảm xúc. Khoảng 70 thành viên đến từ các “team” ca hát online trên khắp CH Séc và CHLB Đức đã cùng hội tụ, tạo nên một đêm nghệ thuật đáng nhớ.
29-03-2026
5584080583_ed4be9f972_b_b264e4b784.jpg
Tamda Group – Câu chuyện về hành trình 15 năm ghi dấu ấn Việt trên thương trường Séc và châu Âu
Khi những khu chợ biên giới dần đóng cửa sau khi CH Séc gia nhập Schengen, cộng đồng người Việt buộc phải rời quầy sạp quen thuộc để tìm hướng đi mới. Từ những cửa hàng tiện lợi nhỏ len sâu vào từng khu phố, đến ý tưởng táo bạo xây dựng một hệ sinh thái bán buôn – bán lẻ mang tên Tamda, một nhóm doanh nhân người Việt tại Séc đã từng bước kiến tạo nên một tập đoàn kinh doanh năng động, vừa đưa hàng Việt và châu Á vào hệ thống phân phối chuyên nghiệp, vừa trở thành cầu nối gắn kết cộng đồng trên hành trình 15 năm hội nhập giữa lòng châu Âu.
29-03-2026
MXPbQ7ZNm5k8nBa4BabtqVApKcUKfQtkGeGgPqUO.webp
Giá vé khứ hồi Séc – Việt Nam qua Trung Đông giảm sâu còn khoảng 11.000 Kč: Giá hấp dẫn nhưng hành khách vẫn lo ngại an toàn bay
Trong ngày hôm nay, 27.3 nhiều tài khoản mạng xã hội đã đăng tải nội dung về việc giá vé máy bay khứ hồi Séc – Việt Nam trong khoảng 11 000 Korun trên các nhóm cộng đồng người Việt tại Séc.
27-03-2026
edit-ho-bang-5-17733797354181820-1774335444668.webp
Thiếu niên Việt 15 tuổi vô địch giải bơi băng tại Đức
Nguyễn Phan Anh (15 tuổi), thường được biết đến trên mạng xã hội với biệt danh “Phanh phiêu lưu ký”, đã xuất sắc chinh phục giải bơi băng khắc nghiệt tại Đức.
26-03-2026
KH4K4VAPD5MFFPZRVN7FQ2DQSM_jpg-1774236580747.jpg
Công dân Việt Nam tại Israel cần chuẩn bị sẵn phương án tiếp cận nơi trú ẩn
Trước tình hình an ninh tiếp tục diễn biến phức tạp tại Israel, Đại sứ quán Việt Nam tại Israel đề nghị bà con thường xuyên theo dõi hướng dẫn theo khu vực cư trú, chuẩn bị sẵn phương án tiếp cận nơi trú ẩn và tuyệt đối tuân thủ hướng dẫn của cơ quan chức năng sở tại.
23-03-2026
Tin nổi bật
Ông Trump: Mỹ đã thực hiện chiến dịch hiếm có để giải cứu phi công
Trump .webp
Tổng thống Trump ca ngợi chiến dịch giải cứu tổ bay F-15E bị bắn rơi ở Iran, khẳng định đây là hoạt động hiếm khi diễn ra.
11 giờ trước
Iran tuyên bố bắn hạ 3 máy bay khi Mỹ giải cứu phi công F-15
Máy bay mỹ .webp
Iran nói ít nhất 3 máy bay, bao gồm vận tải cơ C-130 và 2 trực thăng Black Hawk, đã bị Iran bắn hạ khi Mỹ giải cứu phi công trên chiếc F-15 bị bắn rơi ở Iran.
13 giờ trước
Xây dựng tại Séc "tê liệt": Polystyren cháy hàng, giá tăng vọt 50% trong một tháng
e9e9e669-735c-40c7-9da4-fb0fb67a56eb.jpg
Các nhà xây dựng tại Séc đang thiếu vật liệu cách nhiệt. Do lo ngại về diễn biến giá dầu – nguyên liệu dùng để sản xuất polystyren xây dựng – người dân đã đổ xô mua vật liệu, khiến một số nhà bán thậm chí phải tạm ngừng nhận đơn hàng.
19 giờ trước
Mercedes-Benz Trucks chi 8 tỷ korun xây nhà máy tại Cheb
6784109abb242cd68bac9c60f9bd0858.jpg
Nhà sản xuất ô tô dự định mở nhà máy tại Séc với công suất khoảng 25.000 xe. Theo ông Havlíček, dự án này không nhận được bất kỳ ưu đãi đầu tư nào. Việc xây dựng khu nhà máy dự kiến bắt đầu trước cuối năm 2027, và sản xuất dự kiến khởi động vào năm 2030.
19 giờ trước
Người dân Praha né tránh công viên rừng Velký Háj vì bất an và rác thải
ff8cb077-336f-44b0-b121-83995fcdeb15.jpg
Khu rừng công viên Velký Háj ở Krč (Praha) từ lâu đã thu hút người vô gia cư và người nghiện ma túy. Người dân đang tránh xa khu vực mà trước đây họ thường đi dạo. Chính quyền quận Praha 4 hứa sẽ cải thiện tình hình. Tuy nhiên, khu rừng thuộc sở hữu tư nhân nên các biện pháp can thiệp bị hạn chế.
19 giờ trước
Đàm phán ngừng bắn: Hy vọng xa vời khi Iran 'tiếp tục chiến đấu' và Mỹ 'điều động quân'
Đổ nát.webp
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi vừa bác bỏ đề xuất ngừng bắn 48 giờ tại Trung Đông do Mỹ đưa ra. Trả lời phỏng vấn chương trình Meet the Press (Đài NBC) ngày 3-4, ông Araghchi khẳng định Tehran cần "tiếp tục chiến đấu vì lợi ích của nhân dân".
20 giờ trước
Séc: Khô hạn nghiêm trọng, nguồn nước ngầm cạn kiệt
ce97063f-8bda-42a9-9eb5-de35286c9588.jpg
Séc đang trải qua một trong những mùa xuân khô hạn nhất trong những năm gần đây. Các chuyên gia khí tượng thủy văn cảnh báo về sự suy giảm đáng kể của cả nguồn nước ngầm và nước mặt. Một số địa phương thậm chí đã phải thông báo với người dân rằng không được sử dụng nước từ giếng khoan để bơm đầy hồ bơi hoặc tưới vườn. Lo lắng không chỉ thuộc về nông dân đã gieo trồng, mà cả lực lượng cứu hỏa, vì số vụ cháy trong tự nhiên đã tăng lên đáng kể.
21 giờ trước
Người trẻ Séc cần 200.000 korun để có thể "ra riêng"
c77f72be-fa38-4108-962c-91babadb5316.jpg
Nhiều phụ huynh Séc đang cân nhắc việc nên tiết kiệm bao nhiêu tiền cho con cái để giúp con bước vào cuộc sống trưởng thành. Theo các nhà kinh tế, một người trẻ cần khoảng 200.000 korun để khởi đầu. Tuy nhiên, không phải gia đình nào cũng có đủ điều kiện tài chính cho việc này.
21 giờ trước
Séc xem xét hình sự hóa hành vi bỏ thuốc hoặc ma túy vào đồ uống
4d8dcebf-d629-4dcb-85d1-31e33d630552.jpg
Tại Séc, việc bỏ thuốc hoặc ma túy vào đồ uống có thể sẽ được coi là hành vi phạm tội. Hiện nay, cảnh sát thường chỉ xử lý các trường hợp này khi đã xảy ra tội phạm khác, như hiếp dâm hoặc trộm cắp. Theo nghiên cứu, có tới một phần ba người trẻ đã từng gặp phải hiện tượng nguy hiểm này.
21 giờ trước
Các đảng chính trị Séc đã chi bao nhiêu cho cuộc bầu cử Hạ viện?
16aa54ecf57366bbc4afb40298b8f6cb.jpg
Trước các chiến dịch bầu cử Hạ viện Séc, các đảng và phong trào lớn đã đầu tư hàng chục triệu korun. Theo luật, tất cả đều phải nộp báo cáo về hoạt động tài chính năm ngoái trước ngày 1 tháng 4. Một số đảng ghi nhận lợi nhuận hàng triệu korun, trong khi hoạt động tài chính của các đảng khác kết thúc với khoản thâm hụt hàng chục triệu.
21 giờ trước
® 2020-2026 TAMDA MEDIA z.s. Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản.
Ghi rõ nguồn TAMDAMEDIA.eu khi phát hành lại thông tin từ website này
pencil